Một ngày đã trải qua 22 tiếng, cũng như mọi ngày mà sao thấy nó dài thế.
...Sáng ... đến trường, vẫn ngổn ngang công việc của báo, chưa đâu vào đâu, ... đi lấy học bổng ... trốn 2 tiết thầy Tình ... ko hề biết chuyện gì xảy ra trong 2 tiết đấy ... Chỉ biết khi về lớp, có cảm giác gì lạ lạ ... Chia tiền xong, trên bàn là 3 bài kiểm tra hình ... 0...2...3... con số không bất ngờ đối với mình... chả nghĩ ngợi gì ...
... Trưa ... Hằng Tú rủ đi ăn (khao) KFC ... rủ Ngà Tân Hiệu ... Ngà không đi nên Hiệu Tân cũng không ... không hiểu vì sao ... nghĩ ... gặp anh Hiếu vẫn còn đang luống cuống tìm quyển số lưu bút ... rủ anh Hiếu ăn khao luôn ... gặp cả chị Lan Anh, anh MH ... gần đến nơi thì anh MH về mất, chán. ... Gọi suất ăn xong, đi mua nước ... gọi 2 cốc trà và chỉ 3 cốc Coca TO vì sợ uống không hết ... sai lầm lớn ... Tú phải chạy xuống mua cốc nữa ... Sao mình dốt thế không biết ... Mọi người lặng lẽ ăn ... thấy lòng nặng trịch ... ăn xong chơi bài ... thấy không nên ... làm mọi người mất hứng ... Tệ hại nhất là khoản tính tiền, đã bảo là mình khao cơ mà ... thế mà vẫn cứ để mọi người chia tiền ... chán quá ...
... My nhắn một tin nhắn ... ko thể ko tự trách ... Chiều đi cùng My ra Xã Đàn bàn bạc giá cả, không phải đi mua hoa sen mà lo đồng phục cho lớp ... Kem ngon thế ... Gặp My cười cũng nhiều ... chả nghĩ ngợi gì ...
... Tối đi học về ... Quyên nói một điều mà mình chưa biết ... nghĩ ... chán ... chả muốn nghĩ nữa ... Gọi Tú xin thầy Phương vì điểm lớp quá tệ hại ... lo nốt một vài việc ... vẫn ngổn ngang ... ngồi viết vài dòng cho đỡ stress ...
100% những người lỡ tay click vào topic này sẽ chửi sao lại có một đứa dở hơi ngồi phàn nàn ở đây??? Ai cũng có những bộn bề, những tâm sự ... đôi khi không biết nói với ai, nói thế nào, viết ra biết đâu lại có người cứu được, biết đâu có những khúc mắc, hiểu lầm được giải quyết, hoặc đơn giản chỉ muốn nói ra cho nhẹ người.
Em viết mấy dòng này chỉ vì thế.
Các anh chị, các bạn, các em ... mong đây sẽ là chỗ xả stress cho mọi người
