HÀ NỘI CHỜ EM...ĐỢI EM...
Em ước một lần ra thăm
Hà Nội của anh
Hà Nội của em
Hà Nội của chúng mình, anh nhỉ?
Hà Nội trong em
Hiển hiện trong thơ anh bình yên như lời anh gởi trao thầm thĩ
Vẹn nguyên... bùng cháy... khát khao.
Hà Nội trong em là nỗi nhớ chênh chao
Mùa thu nghiêng nghiêng
Hương cốm thơm thơm
Con đường Nguyễn Du nồng nàn hoa sữa...
Lời yêu... lần lữa...
Đi bên rồi mà ngỡ... như mơ.
Mình ngồi bên nhau, em nghe anh đọc thơ
Tháp Rùa uy nghiêm, trầm mặc
Đền Ngọc Sơn, cầu Thê Húc
Rùa thiêng... có nổi không anh?
Ước một lần giữa trời thu trong xanh
Tay cầm que kem Tràng Tiền mải vui đến quên ăn, anh nhỉ?
Gió Hồ Gươm...
Tiếng chuông đồng hồ điểm canh
Mình chẳng thèm để ý
Làm ngơ.
Ước một lần cùng anh đi trên con đường Cổ Ngư xưa
Để mặc nhiên gió Hồ Tây cứ mơn man thổi
Tóc xòa... che nghiêng... bối rối
Vô tình... con gái... làm duyên.
Hà Nội của anh là thế đó em
Bình yên ngay cả khi chúng mình có nhau giữa phố phường đô hội
Noel lạnh căm mà ấm áp làm sao đất trời Hà Nội
Em... có mường tượng ra không?
Lát nữa thôi, anh sẽ đi trên con phố tươi hồng
Đến cả bé thơ cũng muốn mình thành ông già Tuyết
Cả những chị lao công đêm đêm quét rác
Cũng rạng rỡ mắt cười... góp nhặt niềm vui.
Em,
Hà Nội chờ em, đợi em... ngay cả trong những giấc ngủ vùi
Cũng mơ về nhau em nhé!
Anh ngóng trông em tự thẳm sâu trong từng suy nghĩ
Mong một ngày... Hà Nội có em.
KHẢI NGUYÊN